(Ảnh minh họa).
Rời khách sạn N., tôi tìm đến cơ sở massage tên W. cũng nằm trên đường Trần Hưng Đạo. Lúc này bà chủ cơ sở massage đang bận giao dịch với một khách Hà Nội muốn “mua đứt” ban công tầng 3 giá 10 triệu đồng với khoảng 15 chỗ ngồi. Kỳ kèo một hồi, cuối cùng vì sợ hết chỗ, vị khách này đã đồng ý với giá 12 triệu đồng và liền sau đó đặt đủ tiền. Để tìm hiểu cái “ban công xem pháo hoa tốt nhất thành phố” như lời bà chủ giới thiệu, tôi liền khen: “Vị trí của mình đẹp quá, chị dành cho tôi ban công tầng 7 được không?”. Lời khen của tôi thật sự phát huy tác dụng, khi bà chủ bỗng tỏ ra vui vẻ và nhiệt tình dẫn tôi đi xem toàn bộ những vị trí có thể xem pháo hoa của tòa nhà 7 tầng này. Bà chủ say sưa phác họa: “7 ban công, mỗi cái phải đúng 12 triệu mới bán, còn trên sân thượng phía mặt trước mỗi ghế là 400 ngàn đồng, bên hông chỗ nào có cửa nhìn được thì bán 300 ngàn đồng/ghế, còn phía sau khó coi hơn nên tôi giảm còn 200 ngàn đồng thôi (!) “Nếu có khách thì hai đêm bắn pháo hoa, chắc chị cũng kiếm cả trăm triệu đồng?”, tôi hỏi, bà chủ liền khoe: “Năm rồi tôi đã bán được 135 triệu đồng mà, năm nay 200 triệu là cái chắc!”.
Góc nhỏ thế này trên sân thượng tầng 7 của cơ sở massage W. được bà chủ cho biết
có thể bán được 10-12 chỗ ngồi xem pháo hoa với giá 300 ngàn đồng/ghế.
Xung quanh chuyện giá chỗ ngồi xem pháo hoa đang “nóng” từng ngày, chúng tôi được ông Lê Bá Công, nhân viên Văn phòng UBND phường An Hải Bắc cho biết: Thực hiện chỉ đạo của UBND thành phố, đầu tháng 3 vừa rồi, phường đã mời 29 nhà hàng, khách sạn và 2 cơ sở massage trên địa bàn phường đến tuyên truyền việc bảo đảm cung cấp dịch vụ cho khách xem pháo hoa tốt nhưng không được “chặt chém” . Dự kiến khoảng ngày 10-4, khi Sở Công thương công bố giá cước đăng ký của các nhà hàng, khách sạn, phường sẽ mời những chủ nhà hàng, khách sạn này lên và buộc ký cam kết bán đúng giá niêm yết. Mặc dù vậy, theo ông Công, việc xử lý các cơ sở “chặt, chém” khách rất khó, vì phải có phản ánh từ chính du khách cùng với những bằng chứng cụ thể mới xử lý được. Thế nhưng hầu hết giao dịch giữa khách hàng với khách sạn, nhà hàng đều thông qua giao dịch miệng nên rất khó để xử lý.
Thành phố Đà Nẵng đã nỗ lực rất nhiều để có được một thương hiệu DIFC như ngày nay. Và dĩ nhiên các nhà hàng, khách sạn dọc theo hai bờ sông Hàn cũng được hưởng lợi, thế nhưng vì hám lợi, họ luôn tranh thủ “chặt, chém” du khách, gây ảnh hưởng xấu cho thành phố. Vì vậy, các cơ quan chức năng hãy nhanh chóng vào cuộc để có trong tay “bằng chứng” cụ thể xử lý nghiêm những “con sâu làm rầu nồi canh” này.
















